Tanizaki Junichiro
Tanizaki Junichiro (24/07/1886 – 30/07/1965) là một thiên tài văn chương với một văn nghiệp đồ sộ. Tanizaki là người kể chuyện có duyên nhất trong những cây viết tiền chiến. Ông thành công nhờ những tác phẩm nhắm tới miền sâu thẳm phong kín của địa ngục nội tâm con người muôn thuở, họa lại một thế giới đảo điên với những ám ảnh dục vọng cuồng si, một xã hội Nhật chông chênh, thay đổi đến chóng mặt trước làn sóng du nhập văn hóa Phương Tây vào thế kỉ XX. Văn chương Tanizaki vừa thâm trầm, cổ kính, vừa bóng bẩy, diễm tình, vừa đồi phế bệnh hoạn nhưng không kém phần tinh tế.
Là người sùng bái phụ nữ và sắc đẹp nhưng cái đẹp trong văn của Tanizaki lại nhuốm mùi chủ nghĩa tự nhiên. Những mỹ nhân trong văn ông lộng lẫy và được tôn thờ như nữ thần, nhưng vẻ đẹp, sự hấp dẫn của họ lại hoàn toàn đậm chất trần tục. Nghiên cứu tâm thần học, Tanizaki dám và có thể khắc họa hoàn toàn chính xác nhưng cũng không kém phần tài tình, uyển chuyển những xu hướng tính dục được coi là lệch chuẩn như đồng tính, bạo dâm, khổ dâm, ái vật, ái thú… Những “lệch lạc” mà người ta hay gọi này, qua ngòi bút thần diệu của Tanizaki, không phải là một thứ gì đáng ghê tởm cùng cực mà lại có sức hút khó lòng chối từ, tựa như loài cây nắp ấm tỏa hương thơm ngào ngạt khiến con mồi sa ngã. Một mô típ được Tanizaki hết mực ưa thích đó là một người phụ nữ được vô cùng sùng bái nhưng lại tàn ngược với kẻ yêu thương mình. Ta có thể bắt gặp mô típ này trong nhiều tác phẩm của ông như những truyện ngắn Xâm mình, Người cắt lau và cả cuốn tiểu thuyết Chữ Vạn, một thiên cố sự kịch tính và đầy đam mê.
Chính vì thế, khi đọc văn của Tanizaki ta rất dễ rơi vào cái lưỡng nan của nhận thức và cảm xúc như thế. Ta vừa muốn chối bỏ những tệ hại, đồi phế, tăm tối của con người, nhưng lại vừa không tránh khỏi bị nó thu hút phải nhìn vào, xoáy vào, đối diện với nó. Và từ đó, ta vén mở, cùng với tác, những bi kịch của kiếp người, nhưng dằn vặt bên trong mỗi tâm hồn mà chúng ta, thường thì, sẽ chẳng bao giờ (dám) bộc lộ ra bên ngoài.