Xuân Diệu
Ngô Xuân Diệu (bút danh Xuân Diệu), sinh ngày 02/02/1916, tại xã Tùng Giản, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định; thuở nhỏ ông học chữ nho, quốc ngữ và tiếng Pháp, đỗ bằng thành chung năm 1934, thời điểm này ông cũng bắt đầu con đường sáng tác; từ năm 1935 – 1936, ông đỗ tú tài một và hai; năm 1940 – 1943, đỗ Tham tá Thương chính và làm việc tại Sở Đoan Mỹ Tho – Tiền Giang ngày nay; năm 1949, ông vinh dự đứng vào hàng ngũ Đảng; năm 1983, ông được bầu làm Viện sĩ thông tấn Viên hàn lâm Nghệ thuật Cộng hòa Dân chủ Đức; năm 1996, được Nhà nước ta tặng giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật đợt I.
Xuân Diệu trong đôi mắt những người đương thời là chủ đề phần một, khi tìm hiểu nội dung, bạn đọc sẽ cảm nhận về một nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ mới và thuộc số ít trong những người hàng đầu nền thơ ca Cách mạng.
Phong cách sáng tác của Xuân Diệu, các thể loại hòa quyện vào nhau, khó tách bạch, trong văn xuôi giàu chất thơ, trong thơ mang đậm dấu ấn hiện thực đời sống, trong nghiên cứu phê bình thật tinh tế tài hoa mà không kém phần sắc sảo.
Ngay từ buổi đầu khi mới xuất hiện trên thi đàn, ông đã lọt vào mắt xanh của những tên tuổi trứ danh trong giới văn nghệ sĩ; và Thế Lữ - người đi tiên phong trong phong trào Thơ mới nhận xét rất chân tình và trân trọng một tài năng của đất nước, bởi “Thơ của ông không phải là văn chương, mà đó là lời nói, là tiếng reo vui hay năn nỉ, là sự chân thành cảm xúc hay những tình ý rạo rực biến lẫn trong những thanh âm”.