Nghệ thuật thi ca của Phùng Cung, trong Xem đêm thật tài tình. Có thể nhận định một cách ngắn gọn nhất, ấy là sự chắt lọc câu chữ, ý tứ hàm súc, ám ảnh, ấn tượng, không gian sống động, đầy thanh âm, hình ảnh, sắc màu, hương vị và trạng thái cảm xúc…
Tập thơ là bức tranh quê mộc mạc, giản dị, với cánh đồng, ruộng lúa, vườn dâu, bến đò, quán chợ, ao bèo, hoa cau, hoa bưởi, là một thế giới động vật nhộn nhịp những trâu, bò, gà, chó, đom đóm, chuồn chuồn, xung quanh những con người thôn quê hiền lành lam lũ. Những hình ảnh quê hương xuất hiện trong nhiều bài thơ: "Đêm về khuya/ Trăng ngả màu hoa lý/ Tiếng gọi đò/ Căng chỉ ngang sông" (Đò khuya); "Chó sủa làng xa/ Sủa hơn xóc ốc/ Sáo diều ai hóc - gió ven sông" (Đêm ven sông); “Nắng hẩy gió lên/ Hoa bầu rụng/ Lèo tèo tóp mỡ/ Pháo đất 'bốp!' bờ ao/ Con cò cói giật mình/ 'Giũ lụa'/ Bóng râm rẽ nắng sang sông” (Nắng gió); "Mưa vừa tạnh/ Rau cỏ quanh vườn/ Dậy mùi - dòng giống/ Dưới bóng cây/ Gà rình mổ hạt - nắng - non" (Tạnh mưa).